Chương 435: Ma đạo Lão Quỷ, hồi tông

[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

Lộ Chính Tiêu Hạ Khách

7.058 chữ

04-08-2026

……

Nhưng cũng may, sau khi Thiên Dương địa giới xuất hiện, khí số của đạo tông dường như cũng đột ngột tăng vọt.

Nhờ vậy, không còn ánh mắt nào đổ dồn vào Lục Thanh nữa.

Tôn Kỳ Đạo vuốt chòm râu trắng: "Thật không ngờ, tên đệ tử ngoại môn đạo viện năm xưa, chỉ trong thời gian ngắn ngủi lại tiến xa đến bước này, tương lai e rằng khó lòng đong đếm."

Lão cũng vô cùng kinh ngạc.

Nói đúng ra, lão cũng là người đầu tiên biết rõ gốc gác của Lục Thanh từ thời ở đạo viện, có điều khi đó, hắn đến cả tu sĩ kim đan cũng chưa phải.

"Về mặt ngộ tính, e rằng đã đạt đến mức đáng sợ vô song rồi."

Giai đoạn đầu tu hành cần thiên tư, cần tài nguyên, càng về sau lại càng cần. Thế nhưng ngộ đạo, bản thân chữ "Đạo" đã trở thành ngưỡng cửa tu hành quan trọng nhất.

Ngộ đạo, kiến đạo, tu đạo.

Thậm chí có người còn nói thẳng, chỉ khi bước vào kim đan, bắt đầu tu luyện pháp tắc và thần thông, mới thực sự là chính thức bước lên con đường tiên đạo trường sinh.

"Thiên Dương địa giới đã xuất hiện, chúng ta còn cần gây rối trong đạo tông nữa không?"

Vài đạo ma ảnh đen kịt cẩn thận ẩn nấp trong địa cung, một đường lẻn đi. Sau khi cảm nhận được khí tức đạo cung tiên chân mênh mông cuồn cuộn phía trước, bọn chúng liền nhận ra nếu tiếp tục tiến lên, sẽ rất nhanh đi vào phạm vi đại bản doanh của Huyền Thiên đạo tông.

Bọn chúng bất giác dừng bước.

"Ta nhớ Lão Quỷ giỏi nhất là truyền tống trận mà? Chi bằng..."

Một đạo ma ảnh cất lời.

Lão Quỷ mà hắn nhắc tới là một ma đạo tản tu, bình sinh vô công rồi nghề, sở thích lớn nhất chính là đào mả tổ tiên nhà người ta.

Đào mồ cuốc mả, biết bao di tích tiền nhân, đất tổ của các gia tộc đều từng bị lão "ghé thăm".

Trong lục ma đạo, thế lực căm hận Lão Quỷ này nhất chính là Uổng Tử Hoàng Tuyền.

Ai mà chẳng biết tại Hoàng Tuyền địa giới, mỗi một nấm mồ, mỗi một ngôi mộ đều là nơi đã có chủ. Tiên tu thanh tu trong động phủ, còn ma tu Hoàng Tuyền lại bế quan dưới mộ huyệt.

Có ai lại muốn động phủ của mình bị tu sĩ khác dòm ngó cơ chứ?

Dù đối phương có là ma tu thì cũng thẳng tay diệt sát không tha.

Đáng tiếc, đạo hạnh của Lão Quỷ cao hay thấp thì không ai rõ, nhưng bản lĩnh bố trí truyền tống trận để bỏ trốn của lão lại là độc nhất vô nhị trong giới ma tu.

Ít nhất bọn họ chưa từng nghe thấy ma tu nào chê truyền tống trận của Lão Quỷ không tốt cả.

Nếu thực sự không tốt, sao lại chẳng thấy khổ chủ nào tìm tới cửa, treo thưởng truy sát?

"Đúng vậy, có lý, rất có lý."

"Đám đại tông tiên đạo này chắc chắn không ngờ được chúng ta lại thần không biết quỷ không hay lẻn vào đâu."

"Hộ tông đại trận của bọn chúng nhất định cũng không cách nào phát giác ra."

Tại một ngôi mộ lớn nào đó, một Lão Quỷ áo đen đang hì hục tay không bới ra từng khúc xương trắng, cầm lên ngó nghiêng một chút, rồi lại ghét bỏ quăng đi.

"Mẹ nó chứ, ở đâu ra cái tên quỷ nghèo này, ở cái mộ to như vậy mà chẳng có nổi chút bảo vật nào! Bảo sao lại chết, nghèo chết coi như là phúc khí của ngươi rồi!"

Đôi mắt Lão Quỷ lóe lên lục quang. Sau khi đào ra toàn xương khô, lão rốt cuộc không kìm được mà chửi ầm lên một trận.

"Lão Quỷ! Chỗ ta đang cần truyền tống đại trận..."

Đột nhiên, tấm lệnh bài giấu trong người lão chậm rãi lóe lên một đạo ma quang.

"Truyền tống trận?..."

Tròng mắt Lão Quỷ đảo liên hồi, dường như nghĩ tới điều gì đó.

"Các ngươi muốn..."

"Bớt nói nhảm..."

Chưa đầy một nén nhang sau.

Lão Quỷ nheo mắt lại: "Nơi này không thể ở lại được nữa."

Tranh thủ thời gian, chuồn thôi!

Người khác không biết, chẳng lẽ lão còn không biết đám ma tu kia tìm lão là vì mục đích gì sao.Lẻn vào ngay dưới mí mắt của cao thủ vấn đạo.

Bọn chúng điên rồi, nhưng lão thì chưa!

"Không đúng, không thể nghĩ nữa, ta có làm gì đâu."

Chợt nhớ ra điều gì, Lão Quỷ vội vàng chặt đứt niệm đầu, lập tức thu liễm toàn bộ tạp niệm.

Ngày nghĩ đêm mơ.

Mấy lời lẩm nhẩm kiểu này chẳng có tác dụng gì với tu sĩ bình thường, nhưng lão làm sao quên được thế nào gọi là vấn đạo.

Tâm có nghĩ, ắt có cảm ứng.

Lỡ như đối phương thả xuống một ánh mắt, lão sẽ lập tức được nếm mùi thế nào là chết không có chỗ chôn.

Lão nhếch mép cười lạnh: "Đám người này vậy mà dám đi trêu chọc bọn tiên đạo, đúng là điên thật rồi."

Lão Quỷ là ma tu, mà thời kỳ huy hoàng của thượng cổ ma đạo thì bất kỳ tu sĩ nào bước chân vào con đường này cũng đều từng nghe qua.

Thuở ban đầu, Lão Quỷ cũng từng sục sôi nhiệt huyết, hận không thể trở thành tồn tại vĩ đại như các vị ma chủ của thượng cổ ma môn.

Đáng tiếc, kể từ lúc tận mắt chứng kiến lục đạo ma chủ kia diệt vong vào ba ngàn năm trước, Lão Quỷ lập tức ngộ ra thế nào là đại thế, thế nào là thiên đạo khí số.

Dù là nhân vật tuyệt đỉnh ma chủ trong mắt Lão Quỷ, cuối cùng thọ nguyên lại chẳng dài bằng một tên ma đầu biết tùy cơ ứng biến như lão, đúng là thế sự vô thường.

"Đi thôi đi thôi, chốn này không thể nán lại thêm nữa."

Bên trong mộ huyệt, bóng hắc bào đen kịt kia chợt xoay người một cái, không gian nhẹ nhàng nứt ra một khe hở.

Bóng người nhanh chóng biến mất vào trong khe nứt không gian, một tia khí tức trận pháp như có như không cũng từ từ tiêu tán khỏi ngôi mộ tối tăm mù mịt này sau vài nhịp thở.

Cùng lúc đó, Lục Thanh đang trên đường trở về.

Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, hắn nhanh chóng khởi hành.

Về phần những đồng môn có thể chạm mặt trên đường, Lục Thanh cũng chẳng có ý định nán lại hàn huyên.

Bởi vì nơi đây là thiên ngoại, mà ở chốn thiên ngoại này, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Lục Thanh không quen biết các đồng môn đạo tông ở đây, nhưng hắn hiểu rất rõ thất đại chủ mạch vốn chẳng hề đồng tâm hiệp lực. Hắn ra ngoài hai năm không trở về đạo tông, một phần cũng là để tránh né vòng xoáy tranh chấp bên trong.

"Huyền Thiên kính."

Khí số của đạo tông cuồn cuộn thăng đằng, mây khói lượn quanh.

Lục Thanh nhanh chóng nhìn thấy tấm gương đang chìm nổi giữa biển mây khí số mịt mờ — Huyền Thiên kính.

Nó cùng với chiếc Huyền Thiên chung kia đồng thời treo lơ lửng giữa biển khí số mênh mông cuồn cuộn của đạo tông.

Trong lòng Lục Thanh không cảm nhận được nguy hiểm, cũng không thấy quẻ tượng nào nảy ra.

Hắn nhẹ nhàng dời mắt khỏi tấm Huyền Thiên kính kia.

Hắn trở về vào ngày hôm sau.

Chân truyền đại điển vừa mới hạ màn.

Nhưng bầu không khí trong đạo tông hiển nhiên vẫn chưa hề hạ nhiệt, hoàn toàn khác hẳn vẻ thanh tịnh thường ngày.

Trên đường đi, Lục Thanh có thể nghe thấy vài đệ tử đang bàn luận về chân truyền đại hội lần này.

Bọn họ bàn về mười đại đệ tử chân truyền vừa mới xuất lò, cũng xôn xao về sự lợi hại của những thiên chi kiêu tử đến từ các đạo thống bên ngoài.

Trong lời nói không thiếu sự phẫn nộ bất bình. Rõ ràng việc bị người ta làm cho mất mặt ngay trên địa bàn của mình thế này, dù là đệ tử nào đi chăng nữa thì ít nhiều cũng cảm thấy không phục.

"Mấy kẻ đó quá mức ngông cuồng! Nếu không nhờ sư huynh cao tay hơn một bậc, hừ, muốn chọn người để ra tay sao? Đừng quên vị sư huynh đó tuy không thể tham gia chân truyền đại hội, nhưng đạo hạnh lại cao hơn bọn chúng nhiều..."

Vài âm thanh lọt vào tai Lục Thanh.

Hắn đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy phía trước có vài đạo lưu quang đang vút qua những tầng mây../..

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!